Người lái đò thầm lặng

Cho con được gọi Thầy bằng hai tiếng mẹ cha
Bằng tất cả tình yêu thương và lòng kính trọng
Dẫu không phải sinh thành nhưng có công dưỡng dục
Cả cuộc đời Thầy niềm kiêu hãnh trong con.

Ở bên Thầy con cảm giác bình yên
Như được ôm ấp trong vòng tay của mẹ
Được bảo ban, được vỗ về, che chở
Được khát khao, được học hỏi làm người.

Cuộc đời Thầy, con đò nhỏ song song
Miền tri thức đang chờ con phía trước
Cánh cửa đời rộng, đón con cùng mơ ước
Bay lên cao khát vọng sống vẫy vùng.

Thầy là mặt trời rọi tia sáng mênh mông
Đủ sưởi ấm những đêm đông rét buốt
Đủ xoa dịu vết thương lòng nông nổi
Của tuổi học trò chưa đủ lớn trong con.

Suốt một đời lặng lẽ vượt bão dông
Lái con thuyền cập bến bờ neo đậu
Để ngày mai vượt trùng dương vời vợi
Đến với miền đất hứa phía bên kia.

Thầy ơi, con bước tiếp vào đời
Cùng hành trang mà thầy trao tặng
Một trái tim chân thành, ấm áp
Một đức tin, bản ngã của riêng mình

Thầy trở về với những chuyến đò ngang
Với những trang sách gối đầu mỗi tối
Cho học trò chúng con, cho đời, cho tất cả
Thầy trở về bình dị mái chèo khua.

Sáng tác: Nguyễn Thị Hoài